Vì sao cần sự ủng hộ mặt trận bình dân bên Pháp


21-11-2017
Trên một phần sáu địa cầu, ở Liên bang Xôviết 170 triệu dân chúng lao động làm chủ ông, đương dũng cảm kiến thiết xã hội chủ nghĩa, nghĩa là một chế độ nhân loại mới mẻ, không có người bóc lột người, không chia ra giai cấp, không có nền kinh tế khủng hoảng và nạn thất nghiệp.


Tiền Phong Thơ xã, tháng 7 năm 1937

 

I- VẠ PHÁT XÍT CHỦ NGHĨA VÀ NẠN  ĐẾ QUỐC CHIẾN TRANH

Thế giới hiện thời chia ra hai hệ thống chống chọi lẫn nhau, hệ thống xã hội chủ nghĩa và hệ thống tư bản chủ nghĩa.

Trên một phần sáu địa cầu, ở Liên bang Xôviết 170 triệu dân chúng lao động làm chủ ông, đương dũng cảm kiến thiết xã hội chủ nghĩa, nghĩa là một chế độ nhân loại mới mẻ, không có người bóc lột người, không chia ra giai cấp, không có nền kinh tế khủng hoảng và nạn thất nghiệp.

Nước Nga dưới quyền Nga hoàng là một xứ lạc hậu về hết các phương diện mà Liên bang Xôviết là một xứ kỹ nghệ tiên tiến nhất ở thế giới: nông nghiệp đều công cộng hoá, trình độ sinh hoạt và văn hoá của toàn thể nhân dân phát triển rất chóng, các dân tộc ngày trước bị Nga hoàng dã man đàn áp thì bây giờ thân thiện đệ huynh để cùng nhau kiến thiết xã hội mới.

Hiến pháp Xôviết là dân chủ nhất ở thế giới.

Hồng quân công nông và toàn thể nhân dân đều nhất trí ủng hộ chính sách thế giới hoà bình. Nhà nước Xôviết quyết không xâm lấn một tấc đất của nước nào, thế nhưng cũng không chịu để cho ai lấy một tấc đất của mình.

Còn chế độ tư bản thì đương sống trong thời kỳ tổng khủng hoảng và sẽ bị trúc đổ, tiêu diệt để nhường chỗ cho chế độ xã hội chủ nghĩa đặng đem nhân loại lên con đường tiến bộ.

Cuộc thế giới kinh tế khủng hoảng phát bùng ra từ năm 1923 cũng là một hiện tượng tiêu biểu các tính chất thui mọt của chế độ tư bản. Do sự tăng gia bóc lột quần chúng lao động ở chính quốc và ở các xứ thuộc địa, nhờ chính sách quan thuế tự vệ và nhờ sự dự bị vũ trang mà trình độ sinh sản ở nhiều xứ đã khôi phục hay đã vượt qua trình độ sinh sản năm 1929. Tuy nhiên ở những xứ ấy đã bắt đầu thấy những hiện tượng tiêu biểu rằng: một cuộc kinh tế khủng hoảng mới sẽ tới.

Một mặt thì nền kinh tế xã hội chủ nghĩa mới ngày một phát triển và cách mạng vận động ở khắp thế giới càng ngày càng bành trướng thêm, còn một mặt thì thị trường của các nước đế quốc ngày càng eo hẹp và nạn tổng khủng hoảng của chế độ tư bản cứ bày ra trước mắt của các giai cấp thống trị.

Muốn cứu vãn chế độ tư bản khỏi bị trúc nhào cần phải thủ tiêu cách mạng vận động thế giới, cần đánh tan Liên bang Xôviết, cái thành trì xã hội chủ nghĩa, tiêu biểu cho cuộc giai cấp tranh đấu triệt để giữa hai phái người trong xã hội - phái đi bóc lột và phái bị bóc lột.

Muốn cho có thị trường tiêu thụ hàng hoá thì bóc lột tư bản cần cướp giật lẫn nhau những xứ thuộc địa, đi xâm lấn những nước yếu hèn và biến đổi Liên bang Xôviết thành một thị trường tư bản thế giới.

Muốn thủ tiêu cách mạng vận động, càng ngày bồng bột giai cấp tư sản tài chính không thể dùng cái chính sách dân chủ tư sản eo hẹp theo lối thị trường nữa mà cần thực hiện một thứ chuyên chính công khai bằng bạo lực và khủng bố; chủ nghĩa phát xít ra đời là để thi hành thứ chuyên chế bằng khủng bố ấy.

Còn muốn có thị trường mới thì phải dùng đến đế quốc chiến tranh: chiến tranh của những xứ mạnh đi cướp xứ yếu: chiến tranh của các nước đế quốc chống phá Liên bang Xôviết.

Cuộc tổng khủng hoảng của chế độ tư bản sâu sắc bao nhiêu thì vạ chủ nghĩa phát xít và nạn đế quốc chiến tranh càng nguy cấp bấy nhiêu.

Nạn phát xít nguy hiểm không những cho nhân dân lao động ở các nước tư bản, mà còn nguy hại cho toàn thể nhân loại nữa. Chúng mà cầm được chính quyền thì thẳng tay đàn áp, bóc lột và đè nén nhân dân, thủ tiêu hết các quyền tự do dân chủ, phá rối cuộc thế giới hoà bình, đem công nông bắn giết lẫn nhau trên trường đế quốc chiến tranh để cứu vãn chế độ tư bản đương sắp đổ nát, để cột chặt dây xiềng nô lệ của hàng triệu dân chúng lao khổ ở thế giới.

Chủ nghĩa phát xít thế giới đã làm những việc tàn ác gì mà người ta nghe tới tên nó thì phải rùng mình sởn gáy?

Phát xít Ý đã tạm thời đàn áp được cuộc cách mạng vận động ở xứ ấy; chúng đã dùng võ lực mà nuốt sống xứ Abítxini; phát xít Nhật Bản cướp Mãn Châu và đương xâm lấn đất Tàu.

Phát xít Đức thủ tiêu chính thể nghị trường giải tán các chính đảng và các đoàn thể quần chúng, trục xuất người Do Thái, đàn áp các dân tộc thiểu số, bắt phụ nữ chỉ được lo việc gia đình và phải trở lại theo những tập quán và phong tục phong kiến, giam cầm hơn 200.000 chiến sĩ phản phát xít, xé tờ Điều ước Vécxây (traité de Vetsailles), tăng gia quân đội hơn 10 lần, đưa binh lính tới đóng ở phi chiến khu Rênan (Rhe'nanie) đòi lại các thuộc địa, dự bị chống Pháp và chống Liên bang Xôviết. Bọn phát xít Pháp làm chính biến ngày 6-2-1934 nhưng bị thất bại.

Bọn phát xít ở Ba Lan, Hy Lạp, Tiệp Khắc, Nam Tư lập phu, Rumani, v.v. tàn nhẫn bóc lột dân chúng, thủ tiêu hết các quyền tự do dân chủ.

Nạn phát xít treo trước mắt quần chúng?

Tụi phát xít là thủ phạm gây ra đế quốc chiến tranh.

Ngọn lửa chiến tranh đã cháy ở Tàu, Abítxini, Paragoay, Urugoay, Bôlivi và Pêru. Bọn phát xít Ý, Đức, Nhật, Bồ Đào Nha, v.v. đương đem quân đội, súng ống sang Tây Ban Nha giúp bọn Phrăngcô - Môla chống nhân dân xứ ấy.

Đồ đệ Tờrốtxky (Đệ tứ Quốc tế) đồng minh với đế quốc Nhật, Ý, Đức mà dự bị vũ trang can thiệp chống Liên bang Xôviết. Họ định nhượng xứ Ucraina cho Đức, mấy tỉnh miền Viễn Đông của nước Nga cho Nhật Bản.

II- Ý NGHĨA CỦA MẶT TRẬN THỐNG NHẤT VÔ SẢN VÀ MẶT TRẬN BÌNH DÂN

Tụi phát xít là những phần tử tối phản động, tối đế quốc, tối khủng bố trong giai cấp tư bản tài chính; chuyên chính phát xít tức là chuyên chính của bọn tài phiệt.

Chủ nghĩa phát xít là tử thù của nhân loại, là kẻ thủ tiêu tự do, phá hoà bình, đem lại sự đói khổ cho dân chúng.

Chỉ có cuộc cách mạng vô sản (tức là cách mạng xã hội chủ nghĩa) mới thủ tiêu được chủ nghĩa phát xít một cách triệt để và vĩnh viễn; tuy nhiên muốn trực tiếp làm cách mạng vô sản, phải có điều kiện khách quan và chủ quan đầy đủ, nghĩa là phải có những hoàn cảnh thế nào mà cơ sở kinh tế, chính trị và xã hội của giai cấp tư bản đã hoàn toàn lung lay làm cho bọn đi bóc lột không thể thống trị theo lối cũ, dân chúng không thể và không muốn sinh hoạt theo lối cũ, các phần tử do dự đã lung lay đến cực điểm và giai cấp vô sản đã được đại đa số dân chúng ủng hộ chính sách của mình.

Trước lúc mà ở các xứ chưa có điều kiện ấy để làm cách mạng một cách trực tiếp đặng thủ tiêu hẳn chủ nghĩa phát xít, khi vô sản giai cấp phải dùng phương pháp mà hạn chế chủ nghĩa phát xít ngăn cản chúng nó lên nắm chính quyền, vì lẽ đó mà không có khi nào vấn đề lập Mặt trận thống nhất giai cấp thợ thuyền và thực hiện Mặt trận bình dân là khâu yếu và cần thiết như ngày nay.

Lập Mặt trận thống nhất vô sản (front unique du priolétariat) tức là thống nhất công nhân vận động.

Muốn đạt mục đích ấy thì trước hết phải lấy nguyên tắc giai cấp đấu tranh mà hợp nhất các xu hướng nghiệp đoàn lại, vì nghiệp đoàn là một hình thức tổ chức tối phổ thông, tối rộng rãi, tối dân chủ của quảng đại quần chúng thợ thuyền để bênh vực hết thảy quyền lợi thiết thực của giai cấp vô sản.

Lập mặt trận vô sản còn cần thống nhất các chính đảng của vô sản nữa. Hiện thời các nước Âu - Mỹ, các đảng Xã hội dân chủ và Cộng sản đương thương lượng với nhau, căn cứ theo một bản chương trình cách mạng để hợp nhất lại. Ở Pháp, các xu hướng nghiệp đoàn đã hợp nhất lại; ở Tây Ban Nha và ở Bỉ, Xã hội dân chủ và Thanh niên Cộng sản đoàn cũng đã hợp nhất; ở Catalônơ hai đảng Cộng sản và Xã hội dân chủ cũng tổ chức lại thành một đảng thống nhất rồi.

Sự hợp nhất các xu hướng nghiệp đoàn hay các chính đảng thợ thuyền là hình thức chính về việc lập Mặt trận thống nhất vô sản.

Trong khi các chính đảng của thợ thuyền và các xu hướng nghiệp đoàn chưa đủ điều kiện để hợp nhất thì cần liên hiệp hành động với nhau chung quanh một bản chương trình hành động tối thiểu.

Vô sản giai cấp có thống nhất thì cuộc tranh đấu chống sự tiến công của tụi tư bản tài chính, chống đế quốc chiến tranh và chống phát xít mới có hiệu quả lớn; vì lẽ đó mà tụi phản động tìm đủ phương pháp ngăn chặn sự thành lập Mặt trận thống nhất vô sản.

Nhóm Tạ Thu Thâu, Hồ Hữu Tường, Lê Văn Thử[1], Trần Văn Thạch[2], Phan Văn Chánh[3] và báo Militant thuộc về phái tờrốtxkít chủ trương rằng: Vô sản không cần làm việc với các giai cấp khác (xem báo La Lutte ngày 25-3-1937), không cần lập Mặt trận bình dân.

Cái chủ trương ấy hết sức sai lầm, rất hại cho vô sản, cho toàn thể nhân dân bị áp bức và hoàn toàn có lợi cho phát xít.

Phản đối Mặt trận bình dân như thế tức là trực tiếp ủng hộ phát xít!

Vô sản mà cô độc thì tranh đấu ít có hiệu quả.

Nếu vô sản không đồng minh với nông dân, các lớp tiểu tư sản và các bộ phận cấp tiến trong những giai cấp hữu sản thì không đủ sức mà chống với bọn phát xít; trái lại tụi này sẽ dùng những lời lẽ khôn khéo mà kéo các lớp dân chúng sang phe của chúng nó để trở lại đàn áp vô sản như ở Đức, Ý, Bồ Đào Nha, Hy Lạp, v.v..

Vô sản cần có đồng minh, vì lẽ đó mà các Đảng Cộng sản ở thế giới đều chủ trương lập Mặt trận bình dân để tập hợp hết các đảng phái, các tổ chức quần chúng, các lớp nhân dân hâm mộ tự do, yêu chuộng hoà bình, muốn hoạt động để mưu cầu cho nhân dân được no cơm ấm áo.

Vô sản giai cấp là kẻ lãnh đạo, tổ chức và khuyến khích trong Mặt trận bình dân nên anh Gioócgiơ Đimitơrốp đã nói rằng: "Mặt trận bình dân chỉ là một hình thức khoách rộng Mặt trận thống nhất của vô sản". Phái theo Tờrốtxky ngoài miệng thừa nhận sự cần thiết lập mặt trận vô sản, mà kỳ thật thì họ luôn luôn kịch liệt phản đối Mặt trận bình dân, đó là một điều rất mâu thuẫn.

Trong điều kiện hiện thời, ai phản đối Mặt trận bình dân tức là làm tay sai gián tiếp cho chủ nghĩa phát xít, cho giai cấp tư bản tài chính phản động.

Vì Đảng Xã hội dân chủ và Đảng Thiên chúa ở Đức không chịu làm Mặt trận bình dân với Đảng Cộng sản Đức mà Hítle lên cầm chính quyền.

Vì Đệ nhị Quốc tế nghiệp đoàn cải lương Amxtécđam không chịu liên hiệp hành động với Đệ tam Quốc tế (Komintern) và Quốc tế Nghiệp đoàn đỏ (Profintern) nên tụi phát xít Nhật và Ý mới nuốt sống được Mãn Châu, Hoa Bắc và Abítxini một cách rất dễ dàng.

Mặt trận bình dân đã lên nắm chính quyền ở Hy Lạp năm 1936, nhưng vì đồ đệ Tờrốtxky tìm cách ly gián mặt trận ấy, làm cho thế lực của dân chúng theo chế độ dân chủ bị chia rẽ và yếu đuối nên bọn phát xít mới được lên cầm quyền. Việc thất bại ấy chỉ rõ rằng: tụi lãnh tụ của Đệ tứ Quốc tế luôn luôn giúp tụi phát xít về hết các phương diện.

Trái lại, chúng ta thấy rằng: nhờ có Mặt trận bình dân mà bọn phát xít Đôriô, Đờ la Rốccơ đã bao phen âm mưu làm chính biến bên Pháp đều bị thất bại.

Nhờ có Mặt trận dân tộc kháng Nhật ở Tàu nên cuộc vận động nhân dân Trung Quốc phản đối chính sách xâm lược của đế quốc Nhật Bản càng ngày càng lan rộng.

Sau nữa cũng nhờ có Mặt trận bình dân nên các đảng phái dân chủ ở Tây Ban Nha đều nhất trí dũng cảm tranh đấu chống bọn phát xít Phrăngcô và Môla để ủng hộ nền dân chủ cộng hoà và quyền độc lập cho xứ ấy. Còn bọn Hítle - Mútxôlini thì bênh vực bọn loạn quân.

Nói chung, Mặt trận bình dân là sự liên hiệp hành động của các đảng phái dân chủ trong những điều kiện mà vạ chủ nghĩa phát xít và nạn đế quốc rất nguy cấp và vô sản giai cấp chưa đủ sức cướp chính quyền.

Mặt trận bình dân chưa phải là mặt trận làm cách mạng vô sản hay cách mạng tư sản dân quyền mà chỉ là một mặt trận bao gồm các lực lượng dân chủ.

Mặt trận bình dân không có nhiệm vụ đánh đổ chế độ tư bản, vì nó vẫn ở trong phạm vi hiến pháp của chế độ tư bản. Tuy nhiên, Mặt trận bình dân có tính chất cấp tiến, vì nó là thành trì ngăn cản tụi phát xít lên cầm chính quyền; Mặt trận bình dân còn phụ trách cải thiện sinh hoạt cho quần chúng được một ít phần, duy trì các quyền tự do dân chủ và ủng hộ chính sách thế giới hoà bình.

Hiện thời trước mắt quần chúng chỉ có hai con đường đi theo chủ nghĩa phát xít hay theo Mặt trận bình dân.

III- MẶT TRẬN BÌNH DÂN BÊN PHÁP

Từ năm 1933 bọn Hítle lên nắm chính quyền bên Đức rồi, nền thế giới hoà bình rất nguy ngập; phía đông thì Hítle muốn đánh Liên bang Xôviết; phía tây thì muốn đánh Pháp để trả thù cuộc thất bại năm 1918, nhưng phát xít Pháp lại muốn hoà hoãn với bọn Hítle để lập mặt trận phản động chống xứ kiến thiết xã hội chủ nghĩa (Xôviết).

Nhân dịp ở Pháp xảy ra vụ Stavisky, bọn Đờ la Rốccơ liền tổ chức ra cuộc chính biến phản động ngày 6-2-1934. Chúng bao vây thượng và hạ nghị viện và các cơ quan chính phủ để cướp chính quyền, nhưng do sáng kiến của Đảng Cộng sản phát biểu mà quần chúng của hai tổng nghiệp đoàn đỏ và vàng, Đảng Xã hội dân chủ (S.F.I.O), Đảng Cấp tiến và Đảng Cộng sản liền tổ chức ra một cuộc biểu tình rất lớn chống phát xít, Mặt trận bình dân ở Pháp ra đời từ lúc ấy.

Sau đó, giữa hai đảng Xã hội và Cộng sản cho đến hai tổng nghiệp đoàn vàng và đỏ đều lập ra những uỷ ban liên hiệp hành động hợp tác với nhau một cách rất thân mật. Tháng 4-1936, hai tổng nghiệp đoàn lại hợp nhất; thế là Mặt trận thống nhất của giai cấp vô sản Pháp đã thực hiện được.

Nạn phát xít ở Pháp rất rõ rệt; phong trào liên hiệp hành động trong quần chúng lan tràn khắp xứ; những người lãnh tụ của Đảng Cấp tiến, Đảng Xã hội và Tổng nghiệp đoàn vàng lúc trước rất do dự không muốn lập Mặt trận bình dân nhưng bị quần chúng hạ tầng quá sức thúc giục nên cũng phải tuỳ theo hoàn cảnh và căn cứ theo ý chí của nhân dân mà bắt tay đi với Đảng Cộng sản.

Ngày 14-7-1935 các đảng tả phái và các xu hướng nghiệp đoàn tổ chức ra nhiều cuộc biểu tình ở Pari có 500.000 người tham gia và ở các tỉnh để tuyên thệ thành lập Mặt trận bình dân và tuyên bố bản chương trình hành động tối thiểu của mặt trận ấy.

Đồ đệ của Tờrốtxky là chi nhánh của chủ nghĩa phát xít liên hiệp với phát xít Đức và Nhật để đánh đổ Liên bang Xôviết; họ dám tự xưng rằng đó là một kế hoạch "cách mạng tranh đấu". Còn đối với việc lập Mặt trận bình dân thì họ cho là làm "giai cấp hợp tác". Họ vu cáo rằng Đảng Cộng sản Pháp đã bỏ chủ nghĩa của Các Mác và Lênin, nhưng sự thực thì Đảng Cấp tiến, Đảng Xã hội và Đảng Cộng sản Pháp tuy tham gia Mặt trận bình dân mà đảng nào cũng giữ quyền độc lập của mình về đường chính trị và tổ chức.

Mặt trận bình dân Pháp là một hình thức tổ chức giai cấp chống giai cấp, công nhân đồng minh với nông dân và các giai cấp trung gian để chống chủ nghĩa phát xít là bọn thay mặt cho giai cấp tư bản tài chính phản động.

Ngày 3-5-1936, ba đảng: Cộng sản, Xã hội và Cấp tiến được thắng thăm trong cuộc tổng tuyển cử hạ nghị viện nên đầu tháng 6 năm ấy ông Lêông Blum và Đalađiê đứng ra tổ chức Chính phủ Mặt trận bình dân.

Đảng Cộng sản không muốn tham gia chính quyền, nhưng tuyên bố trung thành với Mặt trận bình dân và hứa bênh vực Chính phủ Blum - Đalađiê.

Đảng Cộng sản Pháp ủng hộ Chính phủ Blum - Đalađiê nhưng vẫn giữ quyền độc lập của mình nên đối với những sự hành động sai lầm và do dự của chính phủ ấy thì lấy tư cách người đồng minh mà công khai phê bình trước mặt quần chúng nhân dân trong xứ và trên trường thế giới đặng dùng lực lượng và dư luận quần chúng mà thúc giục các nhà cầm quyền phải sửa đổi những điều sai lầm.

Thắng lợi của Mặt trận bình dân tức là thắng lợi của công nông và tiểu tư sản Pháp, nên quần chúng bên chính quốc hết sức reo mừng, quần chúng ở các xứ thuộc địa tuy biết trước rằng Chính phủ Mặt trận bình dân không thể trả quyền độc lập cho mình, nhưng cũng hết sức hoan nghênh Mặt trận bình dân. Thật là lần thứ nhất trong lịch sử nhân loại mà các dân tộc thuộc địa đã ủng hộ một chính phủ bên chính quốc.

Đồ đệ Tờrốtxky nói láo rằng: Kêu gọi quần chúng ủng hộ Mặt trận bình dân Pháp tức là gieo mầm cải lương, gây mối thất vọng cho quần chúng.

Những bọn lãnh tụ của Đệ tứ Quốc tế không hiểu rằng: quần chúng theo Mặt trận bình dân mà không quên tranh đấu chống bọn tài phiệt và bênh vực quyền lợi thiết thực hằng ngày của mình, không bỏ lửng mục đích đeo đuổi xã hội chủ nghĩa thì không phải là sa vào bệnh cải lương.

IV- CÔNG TÁC CỦA MẶT TRẬN BÌNH DÂN Ở PHÁP

Ở Pháp công nhân được hưởng luật định làm việc mỗi tuần 40 giờ thêm tiền công từ 15 đến 20 nghìn đồng, mỗi năm 15 ngày được lãnh trọn lương, quyền lập các uỷ ban nhà máy, quyền tự do gia nhập công hội, quyền lập khế ước chung giữa chủ và thợ để định rõ những nhiệm vụ của chủ đối với công nhân. Do sự bớt giờ làm việc mà số thất nghiệp càng ngày càng sụt xuống; những người chưa tìm ra việc làm được lãnh tiền trợ cấp.

Các nghị định của Chính phủ Lavan bớt 10% tiền lương của các chức viên và tiền trợ cấp của các cựu chiến sĩ, v.v. đã bị thủ tiêu.

Đối với các giai cấp tiểu tư sản thì Chính phủ bình dân đã định ra những thể lệ cho vay dài hạn được dễ dàng; những người thiếu nợ khỏi bị tịch ký tài sản, các thứ thuế được bớt; lúc trước những phần tử tiểu tư sản có tiền dư bỏ vào các nhà ngân hàng các công ty thì không có quyền cử đại biểu tham gia các uỷ ban quản lý, còn bây giờ các người đại tư bản và tiểu tư sản có cổ phần đều đặng hưởng quyền ứng cử và tuyển cử ngang hàng với nhau; Tổng nghiệp đoàn còn có quyền cử đại biểu tham gia công tác của Uỷ ban quản lý nhà Ngân hàng Pháp quốc (Banque de France) nữa.

Sinh hoạt nông dân ở dưới chính thể Mặt trận bình dân được dễ dàng hơn lúc trước. Năm 1935 cứ 100 kilô lúa mỳ bán được 55 quan, bây giờ bán được 140 quan; các hàng hoá nông nghiệp khác cũng tăng giá nên nông dân bớt đói khổ.

Nói chung là Mặt trận bình dân bên Pháp đã làm cho sinh hoạt của quần chúng cải thiện được một đôi chút, nhưng cái công lao to lớn nhất của Mặt trận bình dân là đã duy trì được các quyền tự do dân chủ, tạm thời tránh được khỏi ách phát xít.

Đối với các dân thuộc địa

Mặt trận bình dân đối với các dân tộc thuộc địa chỉ hứa hẹn có một điều là gửi một phái bộ đi điều tra tình hình kinh tế, chính trị và xã hội ở các xứ thuộc địa rồi mới định kế hoạch cải cách.

Dân tộc Xiri đã được hưởng quyền tự trị. Ở Tây Phi châu, dân chúng được hưởng các quyền tự do dân chủ như ở Pháp, Đảng Cộng sản được chính thức thành lập. Ở Angiêri và Tuynidi được tự do lập nghiệp đoàn và được công khai tuyên truyền chủ nghĩa cộng sản; ở Angiêri luật định mỗi tuần lễ làm việc 40 giờ cũng đã ban bố.

Phái độ điều tra đã tới các xứ thuộc địa ở Phi châu.

Đối với Đông Dương thì hàng ngàn chính trị phạm được ân xá; luật lao động tuy rất eo hẹp và có nhiều chỗ khuyết điểm, nhưng cũng đã ban bố rồi, phái bộ điều tra chưa sang Đông Dương, nhưng Mặt trận bình dân đã phái ông Gôđa làm đại sứ lao động sang quan sát tình hình của quần chúng lao khổ xứ ta.

Nói chung, các dân tộc thuộc địa đều được cải cách trên ấy là nhờ họ đã dũng cảm tranh đấu và nhờ có Mặt trận bình dân giúp đỡ.

Những điều cải cách của Chính phủ Mặt trận bình dân cho dân chúng bên chính quốc và ở các xứ thuộc địa vẫn còn ít ỏi quá, nhưng chúng ta không nên quên rằng Mặt trận bình dân còn ở trong phạm vi chế độ tư bản, Chính phủ Blum không phải là chính phủ cách mạng thì dân chúng không nên hy vọng quá cao xa nơi Mặt trận bình dân mà thành thất vọng.

Các điều cải cách nói trên đây tuy ít, nhưng các chính phủ phản động Đumécgơ, Phlăngđanh, Lavan, không bao giờ chịu cho; còn nếu bọn phát xít Đờ la Rốccơ, Đôriô nắm chính quyền thì chẳng những dân chúng không hưởng một điều cải cách nào, mà lại còn mất hết các quyền tự do dân chủ của nhân dân Pháp đã phải làm ba lần cách mạng lưu huyết mới có được.

Chính phủ gặp những nỗi khó khăn

Chính phủ Mặt trận bình dân gặp rất nhiều nỗi khó khăn, cả ở trong nội bộ, và ở ngoài mặt trận.

Ai ai cũng biết rằng Mặt trận bình dân gồm ba chính đảng: Cộng sản, Xã hội và Cấp tiến; hai đảng trước tuy chương trình khác nhau nhưng đều là chính đảng của thợ thuyền; còn Đảng Cấp tiến là đảng tiểu tư sản, các nhà lãnh tụ của đảng ấy phần nhiều là do giai cấp tư bản xuất thân; đảng ấy lại chia ra hai phái, tả khuynh thì muốn duy trì Mặt trận bình dân, còn hữu khuynh thì rất do dự, họ không thích Đảng Cộng sản nên đã nhiều lần tỏ ý muốn thoát ly mặt trận (chi bộ Đảng Cấp tiến ở La Havrơ đã ra khỏi chiến tuyến bình dân rồi).

Vì một bộ phận trong Đảng Cấp tiến do dự nên Chính phủ Blum rất khó lòng mà thực hiện được những điều cải cách khẩn cấp cho nhân dân xứ Pháp và ở các thuộc địa một cách nhanh lẹ và cương quyết.

Nếu Đảng Cộng sản và Đảng Xã hội bắt buộc Chính phủ Mặt trận bình dân phải thực hiện những điều cải cách lớn lao không đứng trong cái phạm vi bản chương trình hành động tối thiểu của Mặt trận thì Đảng Cấp tiến không tán thành; và nếu hai đảng của vô sản cứ bắt buộc họ phải "phục tùng" thì họ sẽ ra Mặt trận và sang phe phát xít. Cứu cánh Mặt trận bình dân sẽ thành thiểu số (ngày 26-4-1936, trong số 11 triệu cử tri mà chỉ có 3 triệu người bỏ thăm cho Đảng Cộng sản và Đảng Xã hội thôi).

Mặt trận bình dân bị tan rã và vô sản chưa đủ sức (vì chưa được đa số dân chúng ủng hộ) lấy chính quyền, thì lẽ tất nhiên là phát xít phải nhảy vào choán chỗ.

Đảng Cộng sản Pháp hiểu nguy cơ phát xít và cần đối phó với hoàn cảnh hiện tại, nên phải dùng đủ phương pháp khôn khéo và mềm mỏng để duy trì Mặt trận bình dân; vì lẽ đó mà Đảng Cộng sản tạm thời chưa ra những khẩu hiệu cao hơn những điều mà ba đảng trong Mặt trận đã thừa nhận trong bản chương trình hành động tối thiểu. Thế không phải rằng Đảng Cộng sản đã quăng bản chương trình cách mạng của mình xuống biển rồi đâu.

Kẻ thù của Mặt trận bình dân

Bọn phát xít và Đệ tứ Quốc tế đều đeo đuổi một mục đích, nên họ chia nhau nhiệm vụ và kế hoạch hoạt động để chia rẽ Mặt trận bình dân. Bọn phát xít ra khẩu hiệu: "Nếu Mặt trận bình dân đuổi Đảng Cộng sản ra thì chúng tôi sẽ theo chiến tuyến".

Còn đồ đệ Tờrốtxky thì hô hào rằng: "Nếu Mặt trận bình dân đuổi Đảng Cấp tiến ra thì chúng tôi sẽ theo chiến tuyến".

Chính phủ bình dân lên cầm chính quyền, lập tức giải tán các hội "Hoả thập tự" (Croix de Feu) của tụi phát xít nhưng chúng lại liền tổ chức ra "Đảng Pháp quốc xã hội" (Parti Social Français) và Đảng Bình dân Pháp (Parti Populaire Français).

Bọn phát xít vu cáo rằng: Mặt trận bình dân bị cộng sản hoá "đồng minh quân sự" với Liên bang Xôviết để đánh Đức. Chúng dùng chính sách khủng bố cá nhân để chém giết các chiến sĩ bình dân, xúi một số lính cảnh sát phản động (có chân trong các đoàn thể phát xít) bắn vào công nhân hội hiệp ở Cllchy ngày 16-3-1937 đặng làm cho quần chúng bên Pháp và ở các xứ thuộc địa tưởng lầm rằng Chính phủ bình dân đem súng ống của nhà nước tư bản ra bắn giết quần chúng bình dân; nhưng sự thật thì vụ thảm sát ấy là một tội ác của tụi Đờ la Rốccơ, Đôriô và đồ đệ Tờrốtxky gây ra.

Các chính phủ phản động Phlăngđanh, Đumécgơ, Lavan, Anbe Xarô nắm chính quyền, thủ tiêu gần hết tiền của công, cho nên lúc Chính phủ Blum lên cầm quyền, một mặt thì nhà nước không có tiền chi tiêu, một mặt nữa thì bọn tài chủ có bao nhiêu vàng đều chở gần hết ra ngoại quốc. Đứng trước hoàn cảnh tài chính khó khăn ấy, Chính phủ Blum phá giá đồng phật lăng (franc), tụi tài chủ lại lợi dụng điều đó mà tăng giá các hàng hoá một cách rất cao, làm cho sinh hoạt của dân chúng thêm đắt đỏ và khổ sở.

Thế thì quần chúng có thể thấy rằng việc phá giá đồng phật lăng và những kết quả xấu của sự cải cách ấy là hoàn toàn do tội ác của bọn tư bản tài chính phản động.

Bọn phát xít không chịu thi hành luật định mỗi tuần làm 40 giờ và luật giao kèo chung, nên chính phủ phải xin nghị viện cho quyền "trọng tài cưỡng bách" nghĩa là được dùng mệnh lệnh của chính phủ giải quyết các sự xung đột giữa thầy và thợ.

Đồ đệ Tờrốtxky cho rằng luật trọng tài cưỡng bách là một hành động phản bội quyền lợi quần chúng thợ thuyền, nhưng đó chỉ là một lời vu cáo rất thô bỉ. Vả lại nhờ chính phủ có quyền can thiệp mà từ ba tháng nay bọn chủ đã phải thực hành các luật lao động rồi; do đó mà hiện thời phần nhiều công nhân và viên chức Pari đến ngày chủ nhật và thứ hai không đi làm việc. Thế là luật trọng tài cưỡng bách rất có lợi cho thợ thầy, song cũng có một điều mà Đảng Cộng sản cực lực phản đối là chính phủ không cho phép công nhân chiếm các xí nghiệp trong lúc bãi công.

Báo chí phát xít bịa đặt những chuyện giả dối, thô bỉ đê tiện để nói xấu, mắng nhiếc các chiến sĩ Mặt trận bình dân, làm cho quần chúng bớt lòng tín nhiệm. Tổng trưởng Salănggrô, một lãnh tụ Đảng Xã hội tức mình vì bị báo chí Đờ la Rốccơ - Siapơ mạt sát một cách vô lý mà phải tự sát.

Sau đó chính phủ phải dùng phương pháp trừng trị các báo chí nói láo, thì bọn Đệ tứ Quốc tế cũng đồng thanh với tụi phát xít mà nổi lên phản đối đạo luật tẩy uế báo chí đó.

Đảng viên tờrốtxkít còn mạt sát Chính phủ Mặt trận bình dân về việc giải tán đoàn thể "Ngôi sao của Bắc Phi châu" (Etoile Nord Africaine), họ cho rằng việc giải tán ấy là một hành động phản bội quyền lợi của các dân tộc thuộc địa, nhưng thực ra thì các lãnh tụ của Đệ tứ Quốc tế quá mâu thuẫn với họ; họ tự giở mặt nạ của họ trước quần chúng. Mặt trận bình dân chống phát xít thì họ kịch liệt phản kháng còn "Ngôi sao Bắc Phi châu" là đoàn thể theo chủ nghĩa phát xít thì họ hết sức ủng hộ.

Một điều đã làm cho các nhóm tờrốtxkít lợi dụng để chống Mặt trận bình dân là Đảng Cộng sản bỏ thăm chuẩn y ngân sách quân bị, họ cho rằng Đảng Cộng sản đã biến thành "quân phiệt" đã "tán thành" đế quốc chiến tranh. Thật không có một điều vu cáo sai ngoa bằng điều đó.

Khắp hết các xứ tư bản, các nghị viên cộng sản đều chống ngân sách quân bị vì ở các xứ ấy tụi tư bản tài chính nắm chính quyền; chúng cần tiền để dự bị đế quốc chiến tranh đi cướp giật đất đai của xứ khác, còn Chính phủ Mặt trận bình dân bên Pháp tuy ở trong phạm vi chế độ tư bản nhưng có tính chất cấp tiến, nó chịu sứ mạng ủng hộ hoà bình và tự do, nghĩa là chống phát xít và chống đế quốc chiến tranh.

Vả lại nhân dân xứ Pháp đương đứng trước cái nạn đế quốc chiến tranh rất nguy ngập: bọn Hítle đồng minh với bọn Đờ la Rốccơ dự bị đánh đổ Mặt trận bình dân đặng cùng nhau tấn công phá tan Liên bang Xôviết.

Nếu bọn phát xít lên cầm chính quyền thì thật là một điều rất hại cho dân chúng trong hoàn cảnh này. Tán thành ngân sách quân bị ở Pháp trong hoàn cảnh hiện tại là một điều rất khẩn yếu cho việc duy trì nền dân chủ cộng hoà và quyền độc lập của nhân dân Pháp.

Đồ đệ Tờrốtxky chống việc Đảng Cộng sản Pháp chuẩn y ngân sách võ bị là vì họ muốn cho dân chúng không có dự bị tự vệ lấy mình để cho phát xít dễ bề đánh đổ Mặt trận bình dân như ở bên Hy Lạp.

V- DÂN CHÚNG ĐÔNG DƯƠNG ĐỐI VỚI MẶT TRẬN BÌNH DÂN

Như trên kia đã nói, dân chúng Đông Dương không có một người nào khờ dại mà ngồi chờ Mặt trận bình dân trả lại quyền độc lập cho xứ sở mình, tuy nhiên từ lúc Chính phủ Blum lên cầm chính quyền rồi thì quần chúng xứ ta gửi vào các nhà cầm quyền bên chính quốc rất nhiều hy vọng.

Dân chúng xứ Đông Dương bị áp bức và bóc lột một cách rất dã man tàn nhẫn, nên có rất nhiều nguyện vọng cần phát biểu.

Vì lẽ đó mà hồi tháng 8 - 9 năm 1936 có một phong trào dự bị Đông Dương Đại hội rất mạnh từ Nam chí Bắc đặng sửa soạn các điều yêu cầu khẩn cấp mà bày tỏ cho phái bộ điều tra. Chỉ riêng ở Nam Kỳ lập gần 600 uỷ ban hành động và phát đến ba triệu lá truyền đơn. Nhưng trái hẳn với ý chí của dân chúng Đông Dương, Đại hội bị cấm, hàng trăm chiến sĩ bình dân bị bắt.

Trong 300 cuộc bãi công của thợ thầy và 90 cuộc biểu tình của nông dân trong khoảng 10 tháng vừa qua, chúng ta thường thấy quần chúng hô hào khẩu hiệu ủng hộ Mặt trận bình dân một cách rất nhiệt liệt.

Lúc viên đại sứ lao động Gôđa tới Sài Gòn đi kinh lý các địa phương và lúc ông về Pháp, có cả thảy hơn 150 ngàn người đi biểu tình, chẳng những chỉ để yêu cầu thực hiện luật lao động, đòi thêm lương, bớt giờ làm cho công nhân, đòi các quyền tự do chính trị, quyền lập nghiệp đoàn v.v. mà lại còn để tỏ lòng tín nhiệm và ủng hộ Mặt trận bình dân nữa.

Báo Hồn trẻ, Tiếng trẻ, Tiếng vang làng báo, Tân xã hội phong hoá, Kinh tế Tân văn, Dân quê, Nhành lúa, Tương lai, Việt Nam, Dân quyền, La Travail, v.v. đều nhiệt liệt ủng hộ Mặt trận bình dân nhưng lại đều bị chết dưới sức phản động của tụi phát xít ở thuộc địa, vì họ không muốn cho Mặt trận bình dân có ảnh hưởng trong đám quần chúng xứ ta.

Lúc trước, khi chưa có Mặt trận bình dân, ai phản đối chính phủ bên chính quốc thì bị tù tội, chém giết; bây giờ quần chúng ủng hộ Chính phủ Mặt trận bình dân bên chính quốc cũng bị khủng bố trắng. Các anh Nguyễn Văn Tạo[4], Nguyễn An Ninh, Tạ Thu Thâu, Nguyễn Văn Tiếp, Trịnh Văn Phú, Nguyễn Văn Tiến và hàng trăm chiến sĩ bình dân khác chỉ vì tín nhiệm Mặt trận bình dân mà bị tù tội.

Ở Nam Kỳ, vì quần chúng đi "đón rước" ông Brêviê mà hàng trăm người bị bắt, bị đánh!

Hàng trăm công nhân và học sinh bị đuổi vì đã phạm vào "tội" đi tiếp rước ông Gôđa. Và cũng thế ấy, tội ấy mà hàng trăm nông dân Nam, Trung, Bắc Kỳ đương bị giam cầm.

Đồng phật lăng hạ giá, các hàng hoá đều bị tăng giá quá cao, sinh hoạt rất đắt đỏ; luật lao động đã ban bố mà bọn tài chủ không chịu thi hành, cho nên công nhân phải nổi lên bãi công khắp nơi để đòi cải thiện sinh hoạt. Các điều yêu cầu của công nhân rất xác đáng, sự hoạt động của họ vẫn đứng trong phạm vi trật tự và luật pháp; thế mà hàng ngàn người thợ bị đào thải, có kẻ lại còn được nhà đương cục mời vào nghỉ ở các khám đường.

Những nông dân biểu tình xin bỏ thuế thân, bỏ thuế thuốc lá, v.v. cũng bị bắt giam hằng hà sa số!

Công chúng chưa có quyền lập nghiệp đoàn, mà chính phủ thuộc địa lại cho bọn chủ lập nghiệp đoàn của chúng để bắt thợ làm việc mỗi ngày 12 giờ (luật lao động định có 9 giờ thôi), định những thể lệ rất nghiêm khắc để bắt thợ phải tuân theo.

Luật ân xá đã ban bố mà còn hàng trăm hàng ngàn chiến sĩ vô tội đang ở tù. Có rất nhiều cựu chính trị phạm đã được ân xá, nhưng lại bị biệt lưu, quản thúc, bị giam lỏng ở trong làng không được đi xa tìm kế sinh nhai.

Ai phá chính sách của Mặt trận bình dân?

Sở dĩ ở Đông Dương dân chúng vẫn bị bóc lột, đàn áp như cũ là vì bọn phản động người Pháp và người bản xứ ở đây muốn phá hoại chính sách của Mặt trận bình dân, để cho quần chúng tưởng lầm rằng Chính phủ Mặt trận bình dân cũng phản động như các chính phủ Đumécgơ, Phlađanh, Lavan đặng cho dân chúng đừng ủng hộ Mặt trận bình dân. Và nếu nhân dân xứ này mà thù ghét Mặt trận bình dân thì bọn phản động lại dễ dàng dự bị các lực lượng để chống lại Chính phủ Mặt trận bình dân và càng thêm đàn áp, bóc lột quần chúng lao khổ xứ này nữa.

Đồ đệ của Tờrốtxky rất khôn khéo lợi dụng cái tình thế ở Đông Dương mà lường gạt quần chúng rằng: Mặt trận bình dân là phản động, nên ra khẩu hiệu sai lầm rằng: "Cần đánh đổ mặt trận ấy".

Bọn phản động ở Đông Dương hết sức phá rối chính sách của Mặt trận bình dân, nhưng lại tìm cách che lấp những tội ác của chúng như, báo cáo láo về bên Pháp rằng: nhân dân xứ này hết sức phản đối Mặt trận bình dân, rằng Đảng Cộng sản Đông Dương luôn luôn cổ động dân chúng "làm bạo động" để lập tức đánh đổ chủ quyền của người Pháp, nên các nhà cầm quyền ở đây bất đắc dĩ phải dùng đến những thủ đoạn đàn áp, v.v.. Đấy! Như lúc đại sứ Gôđa kinh lý ở Đông Dương, dân chúng đều biểu tình hoan nghênh, thế mà báo chương ở Pháp lại đăng tin rằng: quần chúng làm bạo động để phản đối ông Gôđa.

Cần ủng hộ Mặt trận bình dân

Có người lại hỏi rằng: "Chính sách thuộc địa ở Đông Dương rất là phản động, sao Chính phủ Blum không định phương pháp sửa đổi ngay đi?". Câu hỏi ấy rất đúng, nhưng chúng ta cần hiểu rằng Chính phủ Blum có nhiều chỗ bất lực, mà sự bất lực ấy là vì thanh thế của tụi phát xít (nhất là ở các thuộc địa) rất mạnh vì Đảng Cấp tiến không cương quyết.

Muốn cho chính phủ khỏi bất lực, quần chúng ở Pháp phải hết sức đoàn kết và phấn đấu thêm; một phương diện để chống chọi với bọn phản động, còn một phương diện nữa là để thúc giục chính phủ phải hành động một cách cương quyết thêm (như lúc trước họ đã thúc giục mấy người lãnh tụ của hai đảng: Xã hội và Cấp tiến theo Mặt trận vậy).

Dân chúng Đông Dương vẫn bị đàn áp và bóc lột thì có cần ủng hộ Mặt trận bình dân không?

Cần ủng hộ Mặt trận bình dân để gây thêm lực lượng cho chính phủ chính quốc thực hiện chính sách duy trì tự do, ủng hộ hoà bình, đem bánh mỳ cho dân chúng, v.v..

Ủng hộ Mặt trận thống nhất không phải bằng lời nói suông, mà lại bằng lực lượng dân chúng vận động, bằng sức tranh đấu, tranh đấu để bênh vực quyền lợi thiết thực của mình và để chống hết các thế lực phản động ở Đông Dương đã phá hoại chính sách khoan hồng của Mặt trận bình dân.

Vì công cuộc thế giới hoà bình, vì muốn tránh nạn phát xít, vì quyền lợi trực tiếp của mình mà nhân dân Đông Dương phải hết sức ủng hộ Mặt trận bình dân bên chính quốc.

Chính phủ Blum - Đalađê thi hành chương trình Mặt trận bình dân nên được các đảng phái và tổ chức quần chúng có chân trong chiến tuyến ủng hộ.

Dân chúng Đông Dương đã ủng hộ chiến tuyến bình dân thì cũng nên ủng hộ những điều cải cách có tính chất cấp tiến của chính phủ bên chính quốc.

Tuy nhiên, vấn đề ủng hộ Chính phủ Blum - Đalađiê không phải là một chuyện tuyệt đối. Dân chúng Đông Dương nên giữ quyền độc lập phê bình những điều sai lầm và do dự của chính phủ ấy.

Đảng Cộng sản Pháp tuy ủng hộ Chính phủ Blum - Đalađiê, nhưng cũng công khai phản đối những điều sai lầm của các nhà cầm quyền; đảng ấy còn hết sức hiệu triệu quần chúng bên chính quốc thúc giục chính phủ phải cương quyết trừng trị bọn phát xít, giải tán hai đảng "Parti social Français" và "Parti Populaire Français", bỏ tù tụi gây ra sinh hoạt đắt đỏ, bỏ sắc lệnh cấm thợ chiếm nhà máy trong khi bãi công, thủ tiêu chính sách cấm bán súng ống và cấm nghĩa dũng quân sang Tây Ban Nha, hoàn toàn thực hiện tổng ân xá, dân chủ hoá các cơ quan nhà nước, cách chức những quan lại phản động ở chính quốc và ở các xứ thuộc địa và mau mau ban bố những điều cải cách khẩn cấp cho các dân tộc thuộc địa nhờ, v.v..

Chính phủ cứ trì hoãn thực hành những điều trên đó, cái thái độ do dự và sai lầm ấy có thể nguy hại đến tính mạng của Mặt trận bình dân vì bọn phát xít sẽ thừa cơ mà củng cố lực lượng của chúng để dự bị cuộc chính biến phản động, còn quần chúng thì sẽ bớt lòng tín nhiệm đối với chính phủ.

Nếu thấy Chính phủ Blum - Đalađiê làm đôi điều do dự và sai lầm, rồi lập tức ra khẩu hiệu đánh đổ họ để làm cho Mặt trận bình dân tan rã là một điều điên cuồng, một sự hoạt động khiêu khích giúp cho phát xít.

Tuy thế, không phải là luôn luôn cần có Blum và Mutê cầm chính quyền mà Mặt trận bình dân mới đứng vững đâu?

Ở Tây Ban Nha, Mặt trận bình dân càng ngày càng mở rộng và củng cố, chính phủ đã thay đổi đến năm lần rồi.

Ở Pháp cũng có thể đưa những người khác lên cầm chính quyền thế Blum, Đalađiê, Mutê; những sự thay đổi đó phải do ý chí của đa số trong các đảng phái của Mặt trận bình dân quyết định và cốt để tăng gia sự cương quyết làm việc nâng cao năng lực hoạt động và mở rộng phạm vi phấn đấu của Mặt trận bình dân. Vì lẽ đó mà dân chúng cần hiểu:

a) Nếu thay chính phủ mà mặt trận có thể củng cố thêm, thì cần chủ trương thay.

b) Nếu vì sự thay đổi chính phủ mà mặt trận tan rã, thì không nên chủ trương thay.

Chúng ta phải hiểu cái nguyên tắc ấy cho rõ để đối phó với Chính phủ Blum - Mutê một cách xác đáng cho thích hợp với hoàn cảnh, chớ không thể nhắm mắt bịt tai lại như đồ đệ của Tờrốtxky mà hô hào một cách điên cuồng rằng: "Cần giải tán Mặt trận bình dân và cần đánh đổ Chính phủ Blum".

Cần liên hiệp hành động

Vì điều kiện khách quan và chủ quan thiếu thốn nên trong giai đoạn dân chúng vận động hiện thời chưa ra khẩu hiệu đòi quyền độc lập; tuy nhiên dân chúng đều thấy rằng chính phủ Đông Dương không có tính chất Mặt trận bình dân, rằng các thế lực phản động trong xứ rất mạnh, còn dân chúng thì vẫn đói cực đủ bề, không được hưởng một chút quyền tự do dân chủ nhỏ nhen!

Vĩ lẽ đó mà dân chúng Đông Dương phải liên hiệp hết các lực lượng dân chủ, cấp tiến trong xứ (không phân biệt đảng phái, giai cấp, tôn giáo, giống nòi) để lập Mặt trận thống nhất nhân dân chống chính sách thuộc địa gắt gao, đòi quyền nam nữ phổ thông đầu phiếu, các quyền tự do dân chủ (ngôn luận, hiệp hội, tổ chức, đi lại trong xứ và xuất dương, tín ngưỡng, v.v.), đòi lập những luật bản xứ, cải cách chế độ tư pháp, cách chức những quan lại tàn ác, phản động, ăn hối lộ, đòi đem các luật lao động ở Pháp sang thực hiện ở Đông Dương, thêm lương, bớt giờ làm cho thợ thầy, bỏ thuế thân và bớt các thứ thuế, cấm nợ nặng lời, trợ cấp các dân nghèo hay thất nghiệp, mở rộng nền giáo dục, giải phóng phụ nữ, v.v..

Nội dung việc liên hiệp hành động là phải theo một bản chương trình hành động đại khái có những điều yêu cầu như trên; còn tiếng gọi thì ít quan trọng, có thể gọi là Mặt trận bình dân, Mặt trận nhân dân chống chính sách thuộc địa dã man, Mặt trận dân chủ, Uỷ ban liên hiệp hành động toàn quốc, v.v..

Đông Dương cần mời các đoàn thể tả phái của người Pháp ở Đông Dương (như chi nhánh Đảng Xã hội, Đảng Cấp tiến, Hội dân quyền, Mặt trận xã hội, Lương hữu cộng hoà) tham gia vào Mặt trận thống nhất nhân dân xứ ta. Tuy nhiên hình thức và nội dung của Mặt trận bình dân ở thuộc địa và ở bên chính quốc không thể giống nhau được, vì nhân dân mỗi xứ đều có những điều nguyện vọng khác nhau và vì sự liên hệ của đảng phái của giai cấp ở hai xứ cũng có nhiều chỗ không giống nhau.

Mặt trận thống nhất nhân dân Đông Dương là hình thức tối cao về sự liên hiệp hành động của toàn thể nhân dân bị áp bức trong giai đoạn hiện thời của phong trào quần chúng.

Vì lẽ đó mà các lớp nhân dân nên lập ra những uỷ ban liên hiệp hành động trong các xí nghiệp từng ngành sinh sản, ở từng làng, từng địa phương hay toàn quốc, chung quanh một vài vấn đề hay chung quanh một bản chương trình hành động tối thiểu, trong một thời gian tạm thời hay vĩnh viễn.

Vận động Đông Dương Đại hội là một hình thức liên hiệp hành động giữa các lớp nhân dân, các đảng phái, một kiểu sơ khai lập Mặt trận thống nhất nhân dân.

Các cuộc tuyển cử anh Trịnh Văn Phú ở Hà Nội vào Viện Dân biểu Bắc Kỳ và ba anh vào Hội đồng thành phố Sài Gòn, việc tổ chức các cuộc "tiếp rước" hai ông Gôđa và Brêviê, các uỷ ban tranh đấu của các lớp công nông, học sinh và tiểu thương gia, để bãi công, biểu tình, bãi khoá và bãi thị, các cuộc đại biểu hội nghị báo giới ở Trung và Bắc Kỳ đều là những hình thức lâm thời liên hiệp hành động của các lớp nhân dân đó.

Những hình thức liên hiệp hành động như vậy rất lợi cho dân chúng nên các lớp nhân dân cần có phong trào liên hiệp hành động khắp toàn quốc để đoàn kết lực lượng của các đảng phái đặng gây dựng những cơ sở hạ tầng, dự bị làm cơ quan chính thức cho Mặt trận thống nhất nhân dân Đông Dương.

Ở Sài Gòn, chi nhánh Đảng Xã hội Pháp S.F.I.O đã lập Uỷ ban liên hiệp hành động với các đảng tả phái người Pháp rồi. Ở Hà Nội, các tổ chức tả phái của người Pháp cũng đã liên hiệp hành động với nhóm "Rassemblement" và các báo tả khuynh của người An Nam rồi; đó là những điều hành động mà dân chúng Đông Dương nên hoan nghênh và nên bắt chước.

Tụi phản động ở xứ này không muốn cho dân chúng Đông Dương được cải cách, nên chúng phá Đông Dương Đại hội.

Vì ở Đông Dương chưa có quyền tự do tổ chức nên có nhiều đảng phái phải sinh hoạt bí mật, cho dù nhiều đảng phái bí mật ấy hăng hái tán thành Mặt trận bình dân Pháp và nhiệt liệt hoan nghênh chủ trương lập Mặt trận thống nhất nhân dân Đông Dương chung quanh một bản chương trình hành động tối thiểu. Vì lẽ đó, trong lúc dân chúng còn tranh đấu đòi cho các đảng phái được tự do thành lập, thì cần dùng những hình thức tổ chức phổ thông như thế nào mà ai ai cũng tham gia được cả.

Hiện thời ở gần hết các tỉnh, xu hướng ủng hộ Mặt trận bình dân bên chính quốc rất phổ biến. Các lớp dân chúng nên có sáng kiến lập khẩn ở thành thị và thôn quê những uỷ ban "ủng hộ Mặt trận bình dân Pháp". Nhiệm vụ của các uỷ ban ấy sẽ là:

1. Phổ biến chương trình của Mặt trận bình dân.

2. Ủng hộ các điều cải cách có tính chất tiến bộ của chính phủ bên chính quốc.

3. Hợp sức dân chúng Đông Dương với dân chúng Pháp để chống các thế lực phản động, các sự khiêu khích của tụi phát xít ở chính quốc và ở Đông Dương.

4. Sưu tập các điều nguyện vọng của nhân dân ở xứ này.

Trong điều kiện hiện tại ở xứ Đông Dương, những uỷ ban "ủng hộ Mặt trận bình dân Pháp" như thế là những hình thức liên hiệp hành động của các lớp nhân dân ủng hộ tự do, hoà bình và bát gạo; là những tổ chức sơ khai, làm khởi điểm dự bị dân chúng đi tới việc thực hiện lập Mặt trận thống nhất nhân dân Đông Dương.

Cần làm gì?

Nói chung là nhân dân Đông Dương cần bênh vực Mặt trận bình dân, cần lập Mặt trận thống nhất nhân dân Đông Dương.

Đảng Trật tự xã hội Đông Dương (Parti de lordre Soclal Indochinois) là một đảng phát xít của người Pháp - hữu khuynh, Đảng Lập hiến, Lương hữu Đông Dương (Cercle Indochinois) đều là tay sai của bọn phát xít.

Các báo Impartial, Croix d'Indochine, Presse Indochinoise, l'Avenir du Tonkin, La volonté Indochinoise, Tribune Indochinoise, v.v. là những cơ quan ủng hộ chủ nghĩa phát xít và công kích Mặt trận bình dân.

Báo Le Militant của nhóm theo chủ nghĩa Tờrốtxky cũng là một cơ quan phản đối Mặt trận bình dân, bênh vực tụi phản cách mạng, âm mưu đánh đổ Liên bang Xôviết. Tờ báo ấy dùng những lời giả dối "cách mạng" mà lường gạt quần chúng nhưng kỳ thật thì họ cũng làm tay sai cho bọn phát xít.

Ủng hộ Mặt trận bình dân Pháp thì phải hưởng ứng anh em chị em ở chính quốc mà chống chủ nghĩa phát xít và hết các thế lực phản động cả ở Pháp và ở các xứ thuộc địa.

Xứ Pháp dưới chính thể Mặt trận bình dân rất thân thiện với Liên bang Xôviết là xứ triệt để ủng hộ chính sách thế giới hoà bình.

Ủng hộ Mặt trận bình dân Pháp thì cần ủng hộ chính sách hoà bình của Liên bang Xôviết.

Nếu bọn Phrăngcô và Môla mà thắng lợi thì xứ Pháp sẽ bị ba nước phát xít bao vây, rồi sau đó bọn Đờ la Rốccơ và Đôriô sẽ thừa tình thế cô độc của Chính phủ Mặt trận bình dân mà làm chính biến phản động để lên nắm chính quyền.

Ủng hộ Mặt trận bình dân Pháp không thể không ủng hộ Mặt trận bình dân Tây Ban Nha đương dũng cảm chống phát xít và ủng hộ nền dân chủ, nghĩa là quyền độc lập của xứ ấy.

Phát xít Đức là đồng minh với phát xít Nhật.

Bọn phát xít Nhật và Đức là hai tên thủ phạm gây ra đế quốc chiến tranh và phá hoại thế giới hoà bình.

Ủng hộ Mặt trận bình dân ở Pháp thì đồng thời cần ủng hộ Mặt trận dân tộc kháng Nhật ở Tàu là một mặt trận cương quyết chống đế quốc chiến tranh, dũng cảm bênh vực chính sách thế giới hoà bình ở Viễn Đông.

Hãy ủng hộ Mặt trận bình dân bên Pháp!

Hãy bước tới Mặt trận thống nhất nhân dân Đông Dương? 

Tài liệu lưu tại Thư viện

Quốc gia, ký hiệu SV/786.


Người đăng:BQL
21-11-2017
Các bài viết gần đây
Các bài viết cùng chuyên mục

Tin nổi bật

Bánh đùm, bánh đúc nóng hổi, ăn một lần nhớ mãi

Xã Tiên Điền (Nghi Xuân - Hà Tĩnh) - quê hương của Đại thi hào Nguyễn Du là nơi của những món ăn thấm đượm hồn quê như bánh đùm, bánh đúc. Món ăn tuy dân dã nhưng thực sự khơi dậy và làm sâu sắc...